(NLĐO) buổi tối 15-8, NS Minh Phượng đã mở ra trong chương trình thời trang "Hồn Việt qua áo dài" với vai trò người dẫn công tác tại Nhạc Viện TP HCM. Chị đã có những phút trải lòng về cuộc sống thường ngày và sự nghiệp.


Bạn đang xem: Ns minh phượng: "20 năm xa xứ vẫn mong ngày về"

*

NS Minh Phượng, đạo diễn Nguyễn Thị Minh Ngọc cùng NSƯT đàn tranh Nguyễn Thị Hải Phượng trong lịch trình "Hồn Việt qua áo dài" tối 15-8 tại Nhạc Viện TP HCM


Phóng viên: Điều gì khiến cho chị thôi thúc quay về tham gia biểu diễn sau 20 năm định cư trên Canada?

NS Minh Phượng: Tôi vẫn hay đi về nhằm thăm má. Lần nào về cũng được dành thời gian mang lại bà. Má lớn tuổi rồi, ưa thích ngồi nghe nhỏ cháu kể chuyện về cuộc sống đời thường hôm nay. Tại Vancouver – Canada, nơi thành phố tôi đang sinh sống, cứ từng lần smartphone về là tôi xúc động lúc nghe tiếng của má tôi. Năm nay, tôi về theo dự án thực hiện 2 tập phim nhựa với tham gia dẫn chương trình "Hồn Việt qua áo dài" bởi chị tôi – đạo diễn – công ty văn Nguyễn Thị Minh Ngọc dàn dựng tại Nhạc Việt TP HCM. Tôi siêu tự hào khi tham gia lịch trình này.


*

từng khi xuất hiện thêm tại các chương trình nghệ thuật và thẩm mỹ đều thấy chị chọn áo dài. Với chị trang phục này còn có được sử dụng tại Vancouver?

-Có. Tôi vẫn mặc áo dài đi lễ miếu vào đa số dip lễ tết. Các con tôi cũng vậy, thích mặc áo dài và khi được mặc áo dài thì từ giải pháp đi đứng, nạp năng lượng nói, cho tới cử chỉ đều đòi hỏi phải gồm những biến đổi cho phù hợp: tự tốn, trang nghiêm và trên không còn là hồn của văn hóa Việt. Lúc tôi mang áo dài truyền thống Việt mở ra tại các liên hoan tiệc tùng của Canada, nhiều bằng hữu quốc tế sẽ khen ngợi, trầm trồ trước dòng áo lâu năm Việt Nam được thiết kế rất trang trọng và mang đậm hồn Việt. Có tác dụng tôi cảm thấy rất tự hào.


*

Xa quê, ghi nhớ về tuổi thơ, chị lưu giữ điều gì nhất? Một bà mẹ đối chọi thân bên trên xứ fan như chị chắc đề nghị vượt qua vô số khó khăn ?

-Tôi ghi nhớ tiếng rao đêm của người bán hàng rong đi sâu vào tận những con hang cùng ngõ hẻm nhỏ, giờ đồng hồ ru nhỏ của bạn hàng xóm cùng cả tiếng trẻ con vui chơi trong bé hẻm bé dại nhà tôi hồi đó. Thi thoảng ở Vencouver vào mùa hè, tôi hay dẫn nhỏ đến một góc phố của Châu Á. Ở đó cũng đều có những nhỏ hẻm, tôi đi vòng vòng để cảm giác mình vẫn ở quê. Về đây mới chỉ vài ngày, bạn bè rước đi ăn lại gần như món ngon của dùng Gòn, tôi thích thú nhớ lại quá khứ của thời còn đính bó cùng với sàn kịch vào nước cùng cả với những vở kịch "Trong nhà bên cạnh phố" nhưng HTV đã góp thêm phần rất to trong việc tạo dựng tăm tiếng cho ráng hệ diễn viên chúng tôi. Tuổi thơ tôi có không ít chuyện vui, buồn, nhưng niềm hạnh phúc nhất là được ba má chăm sóc, được mặc các cái áo nhiều năm khi đang qua mẫu thời đói khổ, ban đầu đến lúc được gia công đẹp, việc đầu tiên của mẹ tôi là may áo nhiều năm còn má tôi thì lôi phía trong gầm tủ ra những cái áo nhiều năm xưa của má nhằm mặc.


Xem thêm: Cách Làm Mồi Câu Cá Trê Siêu Nhạy Nhất? Chia Sẻ Một Số Bài Mồi Cá Trê Hay

*

Thời đó ban đầu có sự giải pháp tân, má tôi phản bội đối kinh hoàng việc mặc áo lâu năm với quần Tây, bà cho rằng đó là biện pháp làm lỗi tính truyền thống. Nhưng mà rồi công ty chúng tôi nói "cũng thấy đẹp mà lại má" thì bà cười nói rằng "thời gian cố gắng đổi, cách thẩm mỹ của từng ánh mắt cũng cụ đổi, cơ mà miễn sao vẫn duy trì được nhị tà áo lâu năm là má vui". Vì thế khi tôi về viếng thăm má, hành trang đưa về Canada bao giờ cũng là áo dài. Về khoản bà mẹ 1-1 thân thì ngoài nói, bên trên xứ người tôi rất gấp trăm lần bà mẹ 1-1 thân làm việc Việt Nam. May là hai con tôi ngoan, hiếu học. Tôi nhận được nhiều sự share của bạn bè, tín đồ thân, sự giúp sức của đồng nghiệp và gia đình. Khi bé tôi lớn, để rất có thể tự lo cho bạn dạng thân, tôi sẽ quay về và gia nhập nhiều chuyển động hơn.


*

NS Minh Phượng, Nguyễn Thị Minh Ngọc và trung tâm Tâm trong buổi họp mặt diễn viên khóa 13 ngôi trường Cao đẳng văn hóa truyền thống Nghệ thuật TP HCM


NS Minh Phượng, Nguyễn Thị Minh Ngọc, Hoàng Hiệp với Loan Thanh trên Mỹ (chương trình từ giã sân khấu của NS Túy Hồng)


Chị có lúc nào cảm thấy hụt hẫng khi chọn con phố sang định cư ở nước ngoài khi mà đỉnh cao sự nghiệp sẽ tỏa sáng?

-Phải chọn lựa thôi. Lúc đó tôi lập mái ấm gia đình phải "xuất giá tòng phu". Rộng nữa, phải âu yếm cho những con. Cần yếu nghĩ đến riêng mình vì thiếu phụ làm thẩm mỹ và nghệ thuật phải đồng ý hy sinh phiên bản thân nhiều hơn bọn ông. Tôi không tiếc nuối vì tôi đã tiến hành thiên chức làm cho vợ, làm mẹ. Hạnh phúc là khi tôi về nước, lộ diện là khán giả nhớ ngay lập tức Minh Phượng của kịch "Trong nhà không tính phố", vậy là vui rồi.


Ngoài dự án công trình làm phim vật liệu nhựa tại VN,sắp tới chị còn tham gia hoạt động nghệ thuật nào khác?

-Có nhiều lời mời dẫu vậy tính tôi không mê thích nói trước điều gì. Chỉ biết các bước đến thì tôi làm cho và làm cho hết mình. Tôi vẫn mong mỏi có cơ hội được thâm nhập diễn xuất cùng với các đồng nghiệp một thời mà tôi trân quý. Cụ hệ đá quý của diễn viên kịch trưởng thành từ sảnh khấu nhỏ 5B. Công ty chúng tôi đã thừa nhận được vô số tình cảm của công chúng thời đó dành riêng cho mình và đều vai diễn để đời. Thèm ko khí kia lắm. Thời hạn về nước ta làm phim, tôi chỉ rất có thể tham gia vài chuyển động văn nghệ nho nhỏ, trong khi không cho phép tôi sống lâu để tập dợt với tham gia những vở kịch lâu năm hoăc kịch truyền hình. Tôi nghĩ thời hạn tới sẽ sắp xếp ổn thỏa hơn để tôi hoàn toàn có thể quay về vn thỏa sức với niềm đắm đuối ngày như thế nào của mình. Vớ nhiên, tôi vẫn ao ước được diễn hồ hết vai khoác áo dài.


Cuối năm 1994, NS Minh Phượng theo ck sang Canada định cư. Khi đứa con trai đầu lòng được bố tuổi, người con gái bé dại còn chập chững, ông chồng chị làm nạp năng lượng vỡ nợ đề xuất bỏ vợ con ra đi. Một nách nhì con, chị phải đi thuê nhà tại tại Vancouver, nơi cộng đồng người Việt không đông để làm việc kiếm tiền sinh sống. Chị được mời sang trọng Mỹ có tác dụng sô, dần dần dà quay lại sàn diễn giao hàng khán giả kiều bào tại Mỹ. Vừa qua, chị đã mở ra trong chương trình "Giã từ sảnh khấu" của nghệ sĩ Túy Hồng tại miền nam California – Mỹ.