","Hướng Vũ cười một cái: “Điều khiếu nại quá hấp dẫn người như vậy, tôi cũng chỉ là một người phàm tục mà thôi.”Mộ Cẩm Vân cũng mỉm cười: “Những năm này, anh cũng đã vất vả những rồi, cai quản Hướng.”Cô vừa nói, vừa cúi đầu, nhìn dòng nhẫn trên tay, cảm thấy Tống Lâm thật sự đáng ghét.Cô làm sao lại cảm giác là anh rứa ý làm như vậy, trong ngày hôm qua thử váy đầm cưới, hôm nay thì chống triển lãm tranh.“Khách sáo rồi, kia là việc tôi bắt buộc làm.”Anh ta nói xong, khoảng mắt đột nhiên ngẩng lên: “Tổng người có quyền lực cao Lâm…”Nghe được đều gì hướng Vũ nói, chiêu mộ Cẩm Vân sửng người một chút, liền quay tín đồ lại, trái nhiên Tống Lâm thật sự đang cách vào.Ngay khi cô quay fan lại, tay đã bị anh nạm lấy: “Không buộc phải phòng tranh của em, em mang đến đây làm dòng gì?”Mộ Cẩm Vân khá nghiêng đầu chú ý anh, chau mày: “Nhưng đây chưa hẳn là chống tranh của anh ấy sao?”“Đúng vậy, vậy bắt buộc nó không hẳn của em.”Hướng Vũ quan sát hai fan trước mặt, âm thầm lặng lẽ đi về.
Anh liếc quan sát cô một cái, rồi dắt cô đi ra ngoài: “Ban đầu là chủ yếu em không bắt buộc nó, vậy mà bây giờ em lại mang lại đây ý muốn làm Tu hú chiếm chỗ chim khách à?”Nói xong, anh mỉm cười nhẹ một tiếng: “Mộ Cẩm Vân, em chưa hẳn là thừa tham lam rồi sao?”Nghe thấy vấn đề đó cô chỉ ao ước bật cười, nhưng ở đầu cuối vẫn kìm lòng lại được: “Em ko tham lam, em chính là đến giúp thấy thử, còn chưa nói ao ước giành lại, anh căng thẳng mệt mỏi cái gì?”Anh mỉm cười lạnh một tiếng, ko nói lại, sắc đẹp mặt không tốt lắm.Mộ Cẩm Vân biết anh lại khó chịu rồi, chuyện lúc trước luôn luôn nhớ đến bây giờ, bàn về lòng dạ khiêm tốn hòi thì quả thật không có ai lợi hại hơn được Tống Lâm.Mộ Cẩm Vân thở dài: “Chà, em vẫn học lên tiến sĩ bốn năm rồi, cũng ko biết quản lý Hướng sẽ không còn cảm thấy óc em không tốt chứ.”Cô nói xong, xoay đầu nhìn anh, tuy vậy anh vẫn không mở miệng, cũng ko thèm chú ý cô lấy một cái.Mộ Cẩm Vân không chịu đựng được nữa buộc phải bật cười: “Cũng hông biết là kẻ xấu nào đó, tung tin đồn nhảm em đã đi học lên tiến sĩ, nói đồ vật gi mà ngắn là hai ba năm, nhiều năm thì năm sáu năm.”“Sao hôm nay em nói các vậy?”Mộ Cẩm Vân học tập thêm vóc dáng của anh, cười cợt nhẹ: “Vậy tại sao lúc này anh lại ít nói như vậy?”Tống Lâm nhéo nhéo vào lòng bàn tay cô, chiêu tập Cẩm Vân thấy lòng bàn tay của chính bản thân mình có hơi đau, anh bên cạnh đó làm đau tay cô, nhưng chỉ là dùng một chút ít trọng lực, anh lại thu trở về.
“Em muốn ăn uống lẩu cay.”Anh tất cả chút ghét bỏ: “Tại sao em luôn luôn thích phần đa thứ này?”“Tổng giám đốc Lâm không hẳn cũng nạp năng lượng rất hăng say đó sao?”“Nếu em không điện thoại tư vấn nhiều như thế thì anh đã ăn?”Cô trầm dìm gật đầu: “Vậy thì em sẽ call ít đi một chút.”Lời của cô vừa nói xong, dung nhan mặt của Tống Lâm tối sầm lại.Mộ Cẩm Vân nhìn anh nhảy cười, gồm chút hiểu rõ tại sao Tống Lâm bình thường thích lạ lùng như thế.Hóa ra khiến cho người khác không thể nói được gì nữa, cũng là 1 trong những loại thành tựu.Lúc cả hai bạn đi ra phía bên ngoài thì tình cờ gặp mặt Mộ Tinh Anh, trên tay cô ta ôm siết lấy một cậu nhỏ nhắn ba bốn tuổi, đứng trước siêu thị đồ nghịch nhập khẩu còn chỉ vào chiếc xe nâng bên phía trong tỏ ý mong mỏi mua.Mộ Tinh Anh mặc kệ quăng quật đứa nhỏ nhắn xuống rồi quăng quật đi, đứa bé xíu vẫn đứng ngay lập tức tại khu vực òa khóc nức nở.Mộ Cẩm Vân thực thụ là mong mỏi tránh Lâm Lộ, vẫn nửa năm kể từ lần cuối cô gặp gỡ mặt chiêu tập Tinh Anh.Những năm qua, chiêu mộ Tinh Anh đã thử qua như thế nào, cô cũng ko rõ, cũng không thích biết.Tống Lâm thấy cô đột nhiên không nói gì nữa, thuận theo tầm quan sát của cô nhưng liếc ánh mắt qua, sau đó góc nhìn rơi vào trên fan của chiêu mộ Tinh Anh, anh cười lạnh một tiếng: “Cô ta thật là lợi hại, đàn ông vừa new sinh ra đã để cho Lương Thu Trà giám định kết quả, Trương Đại Bình giúp người khác nuôi đàn ông ba năm, năm kia Mộ tinh anh đi hậu đậu trộm và bị tóm gọn quả tang, Trương Đại Bình new dấy lên nghi ngờ, kín đáo làm xét nghiệm quan liêu hệ thân phụ con. Năm nay Mộ tinh nhanh bị đuổi ra bên ngoài nhưng cô ta vẫn vơ vét của Trương Đại Bình ít nhiều tiền.”Mộ Cẩm Vân nghe được rất nhiều gì anh nói, chau mi nói: “Em không muốn gặp mặt cô ta.”Vừa nói xong, chiêu tập Tinh Anh, người đang tảo đầu sẵn sàng đánh nam nhi một trận, thì liếc nhìn sang.Mộ Đình phái mạnh đã từ trần nửa năm trước, toàn bộ tài sản quá kế khoảng chừng năm mươi xuất xắc sáu mươi triệu nhân dận tệ của ông ta những được còn lại cho chiêu mộ Cẩm Vân.Nửa năm nay, cô ta đã luôn tìm kiếm chiêu tập Cẩm Vân, nhưng lại sau ngày hôm đó, tuyển mộ Cẩm Vân giống như người vẫn bốc hơi, cô ta bất ngờ rằng, có thể lại gặp nhau ngơi nghỉ đây.Cô ta thậm chí còn đến con trai mình cũng không quan tâm đến, trực tiếp lao thẳng mang lại trước chiêu mộ Cẩm Vân.Tống Lâm bước tới phía trước một bước, ngăn ở giữa cô ta và tuyển mộ Cẩm Vân.Mộ tinh anh sửng nóng trong chốc lát, nhận thấy là Tống Lâm, nhan sắc mặt tái nhợt: “Tổng chủ tịch Lâm, tôi có việc đào bới tìm kiếm chị gái tôi.”Mộ Cẩm Vân hờ hững nhìn cô ta: “Tôi không có việc gì phải nói cùng với cô. Ví như cô biết điều thì đừng làm phiền tôi.”“Mộ Cẩm Vân! mặc dù sao nhưng nói thì tôi cũng với họ Mộ, tài sản thừa kế của bố, tôi ngay cả một phần tiền cũng không có, cô cảm thấy có lý không?”Nghe được lời cô ta nói, tuyển mộ Cẩm Vân mỉm cười nhạo một tiếng: “Đây là vấn đề của tuyển mộ Đình Nam, cô có bản lĩnh thì kiếm tìm ông ta nhưng mà nói chuyện, chớ tìm tôi!”“Cô!”Mộ Đình nam đã chết rồi, tuyển mộ Cẩm Vân bảo cô ta đi tìm kiếm Mộ Đình Nam, như vậy không đề xuất bảo cô ta đi chết sao?Mộ tinh nhanh tức giận mang lại run lên, tuy vậy là vì có Tống Lâm ngơi nghỉ đây, cô không đủ can đảm láo xược.Hơn nữa, không biết liệu có phải là ảo giác của cô ta hay không, cô ta luôn cảm thấy mộ Cẩm Vân của hiện nay có nào đó không giống trước đây.“Không đề xuất cô bây chừ cũng đang sống rất tiêu trặc sao? Số tiền kia của chiêu mộ Đình nam giới cô cũng hoàn toàn có thể nhìn thấy sinh sống trong mắt?”Mộ Cẩm Vân nói xong, liền liếc quan sát Tống Lâm, hai người liền nhấc chân rời đi.Mộ tinh anh đứng ở vị trí đó, nhìn đàn họ, ý muốn đuổi theo nhưng không đủ can đảm đuổi theo.Nếu cô biết chiêu tập Đình phái mạnh còn giấu nhiều tiền như vậy, lúc đó dù có bị nói gì thì cô ta cũng biến thành không để ông ta 1 mình trong bệnh dịch viện!Nhưng bây giờ, nói vật gì thì phần nhiều đã hoàn thành hết rồi.Mộ Đình Nam vẫn mất, cùng số chi phí cô ta cuồn được từ khu vực của Trương Đại Bình cũng đã tiêu hết sạch.Nhìn hình bóng của hai bạn Mộ Cẩm Vân và Tống Lâm đi càng ngày càng xa, mộ Tinh Anh quay đầu lại liếc chú ý thấy nam nhi mình, vẫn đã ngồi sinh hoạt trên đất mà lại khóc!Cô ta càng tức giận, tiếp cận kéo đứa nhỏ nhắn lên mà đánh: “Khóc khóc khóc này! từ bỏ sáng cho đến tối chỉ biết khóc!”Xung quanh có nhiều người không chịu đựng được, mà lại cũng ko thể ân cần việc không tình dục gì cho tới mình.Khi màn tối buông xuống, tổng thể Hà Nội như bước vào khung cảnh sang chảnh đèn màu rực rỡ.Ngồi trong xe, chiêu tập Cẩm Vân bất chợt nhớ ra điều gì đó, cô nghiêng đầu quan sát Tống Lâm sẽ ở bên cạnh: “Tổng người đứng đầu Lâm, anh chưa hẳn là tè hoàng tử đua xe sao? Sao bây chừ lại lái xe bình ổn như vậy?”Nghe thấy lời của cô nó, khóe mồm của Tống Lâm cong lên, xoay đầu liếc chú ý cô một cái: “Em không phải là mong trải nghiệm kia chứ?”“Được a.”Anh kéo căng khóe miệng: “Em chớ có hối hận hận kia nhé!”Mộ Cẩm Van nhớ tới lần đầu tiên tiên phiên bản thân bị anh đẩy vào xe đua, sau khoản thời gian vừa bước xuống xe ngay lập tức nôn ra.Sau khi Tống Lâm nói xong, anh thực sự tăng tốc độ.Sau những năm như vậy rồi, cô bây giờ cũng không còn giống hệt như xưa nữa rồi.Tốc độ xe ngày càng nhanh, cô lại càng ngày càng cảm thấy bình tĩnh.Tuy nhiên, vận tốc xe lại dần dần chậm lại, cô xoay đầu nhìn người bọn ông bên cạnh, vừa muốn lên tiếng thì anh đã ngăn lời cô trước: “Im miệng!”“...”Cô rõ ràng là ko nói gì cả mà.Mộ Cẩm Vân không tồn tại mở miệng, anh cũng ko nói chuyện, bên trong xe cũng tương đối yên tĩnh.Cô quay đầu sang một bên nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, mở miệng call anh một tiếng: “Tống Lâm.”“Hử.”Anh ậm ừ.Mộ Cẩm Vân cong môi cười, không nói gì nữa.Thật ra bây giờ cô cảm giác hơi mệt, buộc phải mới đi ra phía bên ngoài một chuyến, thời gian hiện giờ còn sớm, tuy nhiên trong xe quá lặng tĩnh, xe pháo của Tống Lâm cũng lái rất ổn định, vậy đề xuất cô ngủ quên thời điểm nào ko hay.Phía trước bao gồm đèn đỏ phải Tống Lâm phanh xe tự từ, nghiêng đầu nhìn bạn đang ngủ say mặt cạnh.Ban đầu lúc cô rời Hà Nội, anh vẫn luôn luôn phía tín đồ theo dõi phòng trưng bày tranh.Nhưng mà, sau khi theo dõi nửa năm trời, người sở hữu của chống tranh cũng đã biến hóa rồi, anh cũng không khảo sát ra được điều gì.Bình thường xuyên cô trông cũng chưa hẳn là một số loại người đặc trưng thông minh, tuy nhiên cô đang sử dụng toàn bộ sự thông minh của bản thân mình để đối phó với anh.Phòng tranh vì một fan Hoa Kiều tải lại, anh phái người đi điều tra, ở đầu cuối điều tra ra, bạn đó với cô không có mối dục tình gì.Nhưng anh không quăng quật cuộc, sai fan đi theo dõi bạn đó, nhưng theo dõi sát một năm, toàn bộ số tiền đó đã biết thành tiêu sạch, cũng ko phát hiện nay thấy gì.Anh biết cô là cầm cố ý có tác dụng như thế, cô nuốm ý không để anh tìm kiếm thấy cô.Nhưng anh vẫn mong mỏi tìm, chỉ với anh đã tìm mọi Châu Âu, châu mĩ và Châu Úc, nhưng vẫn ko phát chỉ ra gì cả.Cô đột nhiên ngột bặt tăm như thế, thỉnh thoảng anh cũng đến phòng tranh một chuyến, hướng Vũ hỏi anh bao giờ thì cô trở về.Thực ra anh cũng tương đối muốn biết bao giờ cô đang trở về, tuy nhiên anh cũng không biết.Trái tim cô thực sự cực kỳ tàn nhẫn, trong phòng tranh có những dấu tích của người mẹ cô, vậy nhưng mà cô trọn vẹn không đề xuất đến nó, cung cấp tất cả cho những người khác như thế.Sau đó, khi đã dành Dành reviews công bọn chúng ở Hồng Kông, khi thấy được ​​cô mở ra trong chương trình phát sóng trực tiếp với danh nghĩa hứa Thanh Nga, anh thực sự cầu mình rất có thể tự tay bắt cô trở về.Nhưng anh không thể, anh chỉ có thể đến cửa hàng tranh, nói với hướng Vũ rằng cô đang sớm trở về thôi.Ngoài việc nói với phía Vũ, anh đích thực cũng chần chừ phải nói cùng với ai khác.Anh kiêu sa hơn tía mươi năm, nhưng ở đầu cuối lại khiêm tốn chờ đón một tín đồ quay về.May mắn thay, anh đã chờ đón được rồi.Thu hồi lại ánh mắt, anh mỉm cười, nhìn đèn xanh tự từ chiếu sáng trước mặt, kế tiếp khởi rượu cồn xe.Khi xe ngừng lại, cô vẫn sẽ ngủ.Tống Lâm không hề cách làm sao khác, chỉ đành thanh thanh xuống xe, kế tiếp đi vòng qua góp cô cởi dây an toàn, kế tiếp ôm cô ra khỏi xe.Trước cửa thang sản phẩm công nghệ còn có khá nhiều người khác, tay anh khá khẽ nâng lên, rước đầu của cô ý quay vào trong lòng mình.Thang máy đùng một cái phát ra một giờ đồng hồ ‘‘Ding’’, người trong lòng anh khẽ động đậy một chút.Tống Lâm cho là cô đã tỉnh dậy, hiệu quả cúi đầu quan sát xuống một cái, phát hiện ra cô chỉ là đang cử động cơ mà thôi.Cuối thuộc anh cũng mở cửa, ôm bạn lên tầng hai, ngay trong khi đặt mộ Cẩm Vân xuống, tức khắc nghe thấy cô cau mày băn khoăn là sẽ nói loại gì.Tống Lâm nghĩ về cô tỉnh giấc rồi, thuộc mình nói chuyện, cúi đầu hừ một tiếng: “Cái gì?”“Tống Lâm, anh làm sao lại xấu như vậy?”Nghe được lời cô nói, mặt anh tối sầm lại.Anh ước ao véo cô thức giấc lại, mà lại lại thấy nước đôi mắt chảy ra từ khóe đôi mắt cô.Tống Lâm quan sát cô, hơi sửng người một lát, ngồi nghỉ ngơi trên giường, gồm chút mù mờ.Cô có tác dụng sao ngay cả trong giấc mơ, cũng mơ thấy là anh đã ức hiếp cô?“Em cũng rất nhớ anh.”Trong căn hộ rộng lớn, tiếng nói của mộ Cẩm Vân siêu nhỏ, dẫu vậy mà anh lại sát ở phía trước cô, nghe rất rõ ràng.Tống Lâm hối hả lấy smartphone ra, mở ghi âm: “Em vừa mới nói dòng gì, mộ Cẩm Vân?”“Tống Lâm, anh thiệt là xấu!”