(CAO) Vùng đất Thất sơn của tỉnh An Giang được che phủ bởi tán rừng lộng gió. Xưa kia có rất nhiều thú dữ bởi còn hoang sơ, ít dấu chân người.

Bạn đang xem: Sự tích núi cấm an giang


Người dân địa phương đề cập về vùng đất này cùng với vẻ đầy từ hào, bởi vì chất đựng được nhiều chuyện bí ẩn, vẫn còn đấy là huyền thoại. Điều đặc biệt quan trọng được truyền miệng là về chúa tô lâm khổng lồ, 1 thời ngự trị tại núi Cấm, núi Bà Đội Om, vồ Chư Thần, vẫn còn đó được lưu lại truyền đến hôm nay.


*

Núi Cấm – trong số những ngọn núi ngoạn mục của vùng Bảy Núi, chứa được nhiều câu chuyện ly kỳ về chủng loại hổ, nay được khai quật du lịch

Những lần chạm mặt bạch hổ

Núi Cấm hay còn được gọi là Thiên Cấm Sơn, trong những ngọn núi hùng vĩ, hoang vu và tối đa trong dãy thất sơn cao rộng 710m đối với mực nước biển. Vào phần đa năm vào đầu thế kỷ 20, núi Cấm là nơi các cư sĩ lựa chọn làm vị trí ẩn tu. Lúc đó đường lên núi rất nặng nề khăn, toàn là vách đá dựng và cũng không có lối mòn. Bên trên núi có không ít cọp, beo, heo rừng, rắn hổ mây…

Trong làn gió se lạnh, phóng viên đã tìm tới “nóc nhà” miền Tây để nghe đông đảo chuyện ly kỳ về hổ - sinh vật của năm. Đồi Chư Thần (thuộc núi Cấm, thôn An Hảo, thị trấn Tịnh Biên, An Giang) chỉ là bãi đá phẳng xuất hiện rộng chừng 700m, phổ biến quanh là cây rừng. Ở đó tất cả tượng Phật duy nhất nhằm mọi người chiêm bái, ước khấn. Vị trí đây còn tồn tại mẩu truyện về máy cất cánh dội bom ko nổ tốt từng mở ra của bạch hổ.

Anh hùng lực lượng trang bị nhân dân, Đại tá Lê Thành Cư (88 tuổi) mang đến biết, ông là fan từng lăn lộn chiến đấu, làm việc nhảo nhề sinh sống vùng Thất tô qua tía cuộc chiến: phòng Pháp, kháng chiến chống mỹ giải phóng dân tộc và Khơ-mer Đỏ. Đại tá Cư kể, mặc dù tuổi đã cao nhưng so sánh với lịch sử dân tộc đồi Chư Thần thì tuổi sống ông ngắn lắm. Dân gian truyền lại núi Cấm hồi trước tất cả con bạch hổ lớn lắm, nhưng mà cọp rất lâu rồi ở núi Cấm là có thiệt, nhiều lắm.

Lúc sinh thời, cụ ba Lưới (Nguyễn Văn Y) - vị đạo sĩ sau cuối trên núi Cấm từng nói với phóng viên ở Vồ Đầu cùng Vồ Thiên Tế bí quyết nhà ông không xa có bến bãi đất trống, nai ra ăn cả bầy đàn mấy chục con, khỉ sinh sống quánh cả khu rừng. Còn hổ, ông nói chỗ nào cũng có. Hổ ở địa điểm đây ko dữ như các nơi khác và không hề ăn uống thịt bất cứ người nào. Dòng hay độc nhất ở vùng núi này là con người và thú rừng phụ thuộc nhau để sống. Tín đồ sống trên núi do sợ oai phong danh của hổ đề xuất không điện thoại tư vấn đích danh mà lại gọi bằng ông hổ, ông hùm, ông thầy, ông bố mươi…

Theo đạo sĩ cha Lưới, trước đây, bên trên núi Cấm có không ít cọp, trong đó có 2 ông cọp đen và một ông cọp bạch rất lớn và dũng mãnh. Cọp bạch là chúa tô lâm làm việc núi này, còn 2 cọp đen là “tướng lĩnh” bên dưới trướng của hổ vương, làm nhiệm vụ bảo đảm an toàn núi rừng, những loài thú bé dại và con người trên núi. Vị đạo sĩ già nhắc cho cửa hàng chúng tôi nghe trận chiến "kinh thiên đụng địa" của bạch hổ với hạm tinh cách đó hơn 50 năm trước.

“Cách núi này không xa là núi Bà Đội Om (trên đỉnh núi gồm cục đá lớn như đầu người phụ nữ đội cà om) có rất nhiều ác thú. Vào đó, bao gồm con hạm (hình dáng hệt như hổ nhưng to lớn, hung hãn) thường xuống núi bắt người ăn uống thịt. Mỗi lúc hạm xuất hiện thêm thì mùi khó chịu thối lan xa chừng nửa cây số”, cụ cha Lưới kể.


*

Cũng theo vị đạo sĩ này, một ngày kia, hạm băng rừng kiếm tìm theo mặt đường mòn lên núi Cấm. Vừa tới cửa núi sinh hoạt Vồ Thiên Tuế đã biết thành 2 nhỏ hổ đen chặn đánh. Cơ hội này, những loài thú nhỏ tuổi thì dỡ chạy, chim trời cất cánh tứ tán. Biết bao gồm chuyện, hồ hết cư sĩ trên núi hiện nay trèo lên những ngọn cây cao coi thử. Tình cờ tận mắt chứng kiến trận ác chiến đang diễn ra trên vồ đá lớn ngay cửa núi.

Hai hổ black xông vào giao đấu, quần thảo vẫn ko phân chiến hạ bại. Bỗng dưng từ xa tất cả tiếng gầm rú vang vọng cả núi rừng, bạch hổ bất ngờ xuất hiện, xả thân tấn công nhỏ hạm. Vào chốc lát đã móc họng, giết bị tiêu diệt hạm tinh rồi đẩy xác xuống vực sâu bên vồ Thiên Tuế. Cả lũ hổ lặng lẽ âm thầm tản ra nhiều hướng về phía rừng. Những người chứng kiến đang không khỏi lo âu oai nghi của chúa tô lâm. Ngọn núi cũng trở thành yên ổn từ lúc đó.

Mấy chục năm qua, phần đông cây cổ thụ bị đốn hạ, rừng già bị tàn phá, hổ biến mất lúc làm sao con người cũng không tốt biết. Lần đạo sĩ tía Lưới gặp hổ sát nhất vào cuối mùa đông năm 1980, trận mưa chiều kéo dãn đến khuya. Khoảng chừng 11 tiếng đêm, cha con chó đang nằm trước cửa ngõ giữ nhà. Lúc cọp mang đến chỉ sủa được một vài giờ rồi sợ khiếp chạy vào nhà.

Lúc đó, mái ấm gia đình cụ bố Lưới sẽ nằm trên bộ dạt tre, mở mắt ngay thức thì phóng xuống khu đất tay vơ lấy loại mác đặt cạnh mẫu giường tre của ông ngủ. Nghĩ điềm dữ, vị đạo sĩ vội bước ra trước cửa ngõ nhà, quan sát về phía đằng trước hòn đá giải pháp nhà ông không được 10m thấy 2 con hổ vằn xuất hiện thêm nhìn trực tiếp vào ông. Hai con hổ gầm nhiều tiếng làm cho rùng rợn cả khu vực rừng, rồi chúng cần sử dụng móng vuốt nhan sắc bén cào xuống đá trong tối khuya.

Đến gần 2 tiếng đồng hồ sáng ngày hôm sau, không nghe giờ hổ gầm nữa, ông bố Lưới mang đèn ra soi thì thấy các dấu chân bự nhỏ. Ngày hôm kia ông xuống núi cài 3kg thịt heo bỏ trên hòn đá, đêm đến hổ về nạp năng lượng và gầm mấy tiếng rồi đi biệt tăm.


*

Đỡ đẻ, cứu hổ mắc xương

Từ chân núi Cấm công ty chúng tôi men theo tuyến đường mòn lên điện Rau Tần nhằm hỏi mẩu chuyện người đỡ đẻ đến cọp thì được ông Trương Văn Cư (64 tuổi, ngụ ấp rau xanh Tần, cháu cố cô mụ cọp) kể, “bà mụ cọp” có tên thật là Phạm Thị Kiển. Trước đây, bà ở thị trấn Giồng Riềng, Kiên Giang rồi sau đó bỏ bên lên núi Cấm tu.

Xem thêm: Doi Tu Muon Thuo Tieng Mua Co Vui Bao Gio? ? Đời Từ Muôn Thuở Tiếng Mưa Có Vui Bao Giờ

Ông được phụ vương mình kể lại rằng, một tối nọ, trong lúc đi dọn dẹp vệ sinh thì bà chũm bị “ông” cọp đực cõng vào trong 1 hang động để giúp đỡ vk “ông” cọp vị biết bà vậy là tín đồ đỡ đẻ “mát tay” trong vùng. Câu hỏi được cọp nhờ vào bà cũng biết trước. Lúc vô hang thì bà cầm thấy một bé cọp một cái bụng to, vẫn rên vì những cơn đau. Bà biết cọp mẫu sắp sinh nhưng vì lý do nào đó nên chạm chán khó. Hại cọp tiến công nên bà nói cùng với “bà cọp”: “Thấy bà đang nằm chuyển bụng thì để tôi vô thăm bụng rồi sửa bụng cho”.

Nhờ sự giúp sức của bà vậy thì “bà” cọp đã hạ sinh 2 “ông” cọp đực có một đen và một trắng. Sau khoản thời gian đỡ đẻ mang đến cọp bà mẹ tròn bé vuông thì cọp đực cõng bà về lại nhà.

Để đền rồng ơn mang lại bà, “ông” cọp đã các lần tha heo còn sống đến cho bà nhưng lại lần nào cũng bị bà thả đi hết. Thấy vậy, sau 3 ngày thì “ông” cọp đã đem lại con heo rừng nặng khoảng 100 cam kết vừa bắt đầu bị móc họng với buộc lòng bà buộc phải nhận.

Theo ông Cư, quanh đó lần thường ơn đó các lần khác cọp đực còn sở hữu thức ăn đến cho bà ông. Bà nuốm ông là tín đồ theo đạo Tứ ân nên những lúc bà bị tiêu diệt thì sử dụng 7 thanh tre bó xác rồi chôn. Thời kỳ bà mất cũng chính là lúc chiến tranh bom đạn không nhiều người đến mộ phải cỏ quanh chiêu mộ được bọn cọp có tác dụng sạch.

Mộ “bà mụ cọp” được để ở tổ 3, ấp rau xanh Tần - cách thánh thất Cao Đài Tự khoảng chừng vài trăm mét. Trước đó mộ bằng đất sau này thì được xây lại bởi xi-măng. Trước mộ bao gồm ghi chúng ta tên, tháng ngày mất, ngày giãi tỏ và gồm 4 con cọp bởi đá.


*

Trong mặt hàng 12 vị đại đồ đệ của Đức Phật Thầy Tây An thì ông Bùi Văn Thân được giao quản lý trại ruộng nghỉ ngơi Thới Sơn. Ngày nay, Thới sơn thuộc thị trấn Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Tín đồ trong đạo hotline ông Thân là Tăng công ty (ý chỉ ông tăng sư quản lý trại ruộng). Ngoài việc luyện được rất nhiều loại võ nghệ, ông Tăng nhà còn thu phục được mãnh hổ khiến cho bao nhiêu fan phải kính nể.

Người dân nói rằng, thuở ấy vùng Thất sơn cọp dữ bao gồm tiếng, cụ mà từ ngày ông Tăng chủ được giao coi duy trì trại ruộng lại chẳng hiểu sao các thú dữ thường rất kiêng sợ. Nói cách khác khi ông đi rừng, hễ cọp thấy quỳ mọp, tất cả khi vấn vít theo lên núi, như dân cày dẫn chó đi đồng vậy.

Một hôm, thấy một nhỏ bạch hổ ngồi “cú sụ” sát bàn thông thiên, ông Tăng chủ liền chạy ra trước địa điểm hổ ngồi rồi hỏi: “Ông làm những gì ngồi đây? Sao mà nhỏ xíu quá vậy?”. Lúc này, con hổ há miệng to ra ngước lên trước mặt ông Tăng Chủ. Biết hổ mắc xương, ông Tăng công ty cung tay đấm ngay cổ hổ 3 cái. Điều lạ lùng cục xương từ trong họng hổ vọt ra ngoài. Cứu hổ xong, tín đồ này căn dặn hổ không được quấy phá bạn dân mỗi lúc lên núi.

Vài hôm sau, trước trại ruộng tất cả một nhỏ heo rừng còn in vệt răng hổ mới chết. Ông Tăng công ty biết ngay chính là quà của hổ mang về đền ơn. Ngày nay, tại di tích Chùa Phước Điền, nhiều người dân sống quanh này vẫn hay truyền kể nhau nghe chuyện ông Tăng công ty cứu hổ mắc xương và được đền rồng ơn bằng con heo rừng to lớn tướng.

Người dân còn truyền nhau rằng, hôm nọ tất cả một bé hạm mặt núi Bà Đội Om qua núi Ông Két phá. Ông Tăng công ty dắt theo con bạch hổ mang lại đánh đuổi. Trước lúc đi nhỏ bạch hổ còn "huy động" thêm một con hổ khác đến hỗ trợ. Sau cùng con hạm ấy bị tấn công rơi xuống khe núi, với nhiều vết thương chí mạng. Sau đó, ông Tăng Chủ có cất miếu cúng hổ trên đình làng mạc gần chùa Thới Sơn. Tức thì nay, trên đồi Thiên Tuế bên trên núi Cấm cũng có một cái hang hổ, được dân tới lui thờ cúng nên gọi là hang Bạch Hổ.

Nhà nghiên cứu Văn hóa dân gian vn Nguyễn Hữu Hiệp - đến biết: “Tôi phân tích về văn hóa dân gian cũng khá nhiều, tuy thế thực sự mà nói đến giờ bản thân vẫn không thể hiểu được gia công cách nào nhưng mà ông Tăng Chủ thu phục được nhỏ mãnh hổ. Hoàn toàn có thể ngày xưa phần đa ông này có bí quyết gì đó mà đến mãnh thú cũng cần kiêng dè, nể sợ. Nếu như lấy công nghệ ra giải thích thì ko tài nào phân tích và lý giải được".

Bài viết liên quan