Võ sư Trương Văn Bảo sinh vào năm 1950 tại sử dụng Gòn, to lên tại Đà Lạt (năm 1952 mái ấm gia đình lên Đà Lạt sinh sống mang lại nay), là cựu học viên Trường tiểu học tập Phan Chu Trinh Đà Lạt, trường trung học nai lưng Hưng Đạo Đà Lạt, cựu sinh viên Văn khoa Anh văn và Khoá I Chính trị Xã hội Viện Đại học tập Đà Lạt, cựu sv Sĩ quan khoá 1/70 Trường Sĩ quan liêu Trừ bị Thủ Đức, cựu Khoá sinh Trường Vũ thuật Quân sự Thủ Đức và cựu Giảng viên Trường Sinh ngữ Quân đội.

Bạn đang xem: Thiếu lâm phật gia quyền


*

- Năm 8 tuổi (1958) tại Cô Giang, Đà Lạt, ông bắt đầu tập Võ Ta và Quyền Anh (thời ấy thường điện thoại tư vấn là Boxe Anglaise) với Võ sư Nguyễn Ngọc Ẩn, gốc bạn miền tây-nam Bộ, bây chừ 89 tuổi đang sống trong Đà Lạt. Tập Nhu đạo (Judo), Nhu thuật (Jiujitsu) cùng với Võ sư Nguyễn Văn Bảo, công chức Nha Địa dư Đà Lạt (mất năm 1973). Tập Thái rất đạo (Taekwondo) khóa I (1964) với những Võ sư nam giới Triều Tiên ngôi trường Võ Bị Đà Lạt. Thiếu hụt Lâm Phật Gia Quyền là môn võ từ cửa Phật, có nguồn gốc Thiếu Lâm Tự, ông tập tành theo cái tộc với duyên khởi khai trung ương (1968) với Thượng tọa phù hợp Từ Mãn sau là Hòa Thượng Viện nhà Chùa Linh sơn Đà Lạt (viên tịch năm 2007). Năm 1970, ông luyện tập nâng cao và thi đấu nhiều môn võ, nhất là tự vệ đánh giáp lá cà (close combat và self defense) trên Trường Vũ thuật Thủ Đức. Ông bắt đầu dạy võ năm 1973.
- Võ sư Trương Văn Bảo thâm nhập Hội Võ thuật cổ truyền và Liên đoàn Võ thuật thức giấc Lâm Đồng năm 1993, thâm nhập Liên đoàn Võ thuật Cổ truyền nước ta năm 1994. Năm 1998 ông sang trọng Thiếu Lâm trường đoản cú - Tung tô - Hà phái mạnh - Trung Quốc tìm hiểu và học hỏi.

Xem thêm: Top 20 Nhà Nghỉ Ở Đà Nẵng Giá Rẻ Đẹp Gần Biển, Cầu Rồng Và Sông Hàn


- trên võ đường, ông dạy tuy nhiên hành nhị môn võ là Võ cổ truyền việt nam và thiếu thốn Lâm Phật Gia Quyền. Ông lựa chọn tên mang lại võ đường là Võ đường Trần Hưng Đạo Đà Lạt, với ý nghĩa sâu sắc vinh danh tướng nai lưng Hưng Đạo, hero dân tộc vn và lưu niệm thời niên thiếu hụt là cựu học sinh Trường Trung Học trằn Hưng Đạo Đà Lạt từ lớp Đệ Thất đến lớp Đệ Nhất - Tú tài II (niên khóa 1962 - 1969).
*

- Khi dạy võ sinh hoạt nước ngoài, trước vùng ngực áo của ông là huy hiệu võ cổ truyền Việt Nam, sau sườn lưng áo của ông được coi là dòng chữ Võ truyền thống cổ truyền Việt Nam, ngoài ra không mang bất cứ một hình tượng riêng tư nào khác. Ông chỉ phổ cập duy duy nhất Võ Cổ truyền việt nam theo tôn chỉ, mục đích và định hướng của Liên đoàn Võ thuật truyền thống cổ truyền Việt Nam. Không tính dạy võ, ông còn nhân thời cơ giới thiệu văn hóa, lịch sử vẻ vang của khu đất nước, giải thích quá trình có mặt và phát triển võ truyền thống với mong muốn làm rạng danh võ cổ truyền vn trên đấu trường quốc tế. Ông không dạy Thiếu Lâm Phật Gia Quyền ở nước ngoài. Phần đa võ sinh nước ngoài học thiếu thốn Lâm Phật Gia Quyền phần đa đến Đà Lạt, luyện tập tại võ con đường của ông, tuy vậy hành cùng với Võ truyền thống Việt Nam.
*

MƯỜI ÐIỀU TÂM NIỆM:1. Nghĩ mang đến thân thể đừng mong không bệnh khổ, bởi không căn bệnh khổ thì tham dục dễ dàng sanh.2. Ở đời đừng mong không nặng nề khăn, bởi không khó khăn thì sang chảnh nổi dậy.3. Cứu giúp xét trung khu tính đừng mong không khúc mắc, vì chưng không thắc mắc thì sở học tập không thấu triệt.4. Sự nghiệp đừng mong không chông gai, vì chưng không hắc búa thì chí nguyện ko kiên cường.5. Việc làm đừng ao ước dễ thành, bởi dễ thành thì lòng thị hay kiêu ngạo.6. Tiếp xúc đừng hy vọng lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.7. Với người đừng ao ước thuận chiều ý mình, vì thuận chiều ý mình thì vớ sinh trường đoản cú kiêu.8. Thi ân đừng mong đền đáp, vày cầu thường đáp là thi ân bao gồm ý mưu tính.9. Thấy lợi chớ nhúng tay, vì chưng nhúng tay thì hắc ám trọng điểm trí.10. Oan ức không yêu cầu biện bạch vày biện bạch là yếu nhát, mà trả thù thì oán đối kéo dài.Bởi vậy, Phật Đà tùy chỉnh Chánh Pháp, lấy dịch khổ làm thuốc hay, đem hoạn nạn có tác dụng thành công, lấy gai góc làm giải thoát, đem ma quân làm đạo bạn, lấy trở ngại làm sự tác thành, rước bạn vô ơn làm tín đồ giúp đỡ, rước kẻ phòng nghịch làm tín đồ giao du, mang sự thi ân như đôi dép bỏ, đem xả lợi làm cho vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thủ. Nuốm nên, sinh hoạt trong chướng ngại mà quá qua tất cả.(Luận Bảo vương vãi Tam Muội)
*