Lòng Thời Tiểu Niệm chộn rộn, không biết vì sao, bây giờ chỉ cần nhìn thấy vệ sĩ kết thành đại đội mà không phải là đi tuần bình thường thì cô lại cảm thấy hoảng loạn, giống như xảy ra chuyện gì đó vậy.

Bạn đang xem: Tổng tài ở trên tôi ở dưới tap 10

Cô lật thêm hai trang sách, nhưng một chữ cũng không vào đầu. Nghĩ nghĩ, Thời Tiểu Niệm vẫn đuổi theo ra ngoài.


Đám vệ sĩ đi lên lầu.

Thời Tiểu Niệm giả vờ bình tĩnh đi theo sau, có tiếng vệ sĩ truyền đến, "Một chút nữa tay chân phải cấp tốc nhẹn lên, đừng làm hỏng chuyện thì không biết giao phó với phía Mộ tiên sinh thế nào."

Thiên Sơ?

Thiên Sơ dặn họ làm gì?

Thời Tiểu Niệm đi theo nhưng giữ một khoảng cách xa, chỉ thấy đám người đó đi dọc hành lang, không có dấu hiệu dừng lại.

Nếu tiếp tục đi nữa sẽ đến cuối đường.

Căn phòng cuối đường là nơi sạc sạc ban ngày của Mr.Cung, Thời Tiểu Niệm nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến ánh mắt kì lạ của Lạc Liệt lúc nhìn cô và ánh mắt có chuyện không nói nên lời của Mộ Thiên Sơ mấy ngày nay, tim cô đập mạnh một nhịp.

Xem thêm: Các Nhân Vật Trong Thiên Long Bát Bộ, Danh Sách Nhân Vật Trong Thiên Long Bát Bộ

Không hay.

"Đợi chút!"

Thời Tiểu Niệm lớn tiếng hô lên rồi nhào đến.

Tất cả mọi người dừng chân trước cửa con quay lại chào cô, Thời Tiểu Niệm chạy qua đó, cô thở hồng hộc, "Các người muốn làm gì?"

Vệ sĩ dẫn đầu rất cấp tốc phản ứng lại, trả lời, "Mộ tiên Sinh lệnh chúng tôi dọn dẹp một số thứ loạn xạ trong đó."

Thứ linh tinh?

"Mấy thứ đó người hầu xử lý là được rồi, không cần thiết phải động tới vệ sĩ đâu!" Thời Tiểu Niệm nói, cô ngẫm nghĩ rồi lại nói: "Bên trong tôi còn ít đồ, đợi tôi dọn dẹp xong xuôi rồi các người hãy vào."

Nói xong, Thời Tiểu Niệm đẩy cửa định bước vào, một tiếng chó sủa truyền đến.

Cô con quay đầu lại, thấy Mộ thiên Sơ đã dắt theo tiểu F đi đến. Một giây sau, tay hắn chuẩn xác nắm lấy cổ tay cô.

Mộ Thiên Sơ dùng sức giữ chặt cổ tay cô, lo sợ cô sẽ giằng ra.

Thời Tiểu Niệm đau đến nhíu mày, "Anh đang làm gì vậy?"

Mộ Thiên Sơ bóp chặt cổ tay cô, khuôn mặt dịu dàng kia giờ đây phức tạp vô cùng, hắn cũng không bít giấu mà nói thẳng với cô, "Anh không thể để em cứ thế được nữa."

"Em không hiểu anh đang nói gì."

Trừ ra ở trước mặt Mr.Cung, Thời Tiểu Niệm có thể nói thật ra hết tâm tình của mình; ở trước mặt bất kì người nào khác, cô lúc nào cũng với theo chút trốn tránh.

"Anh biết gần đây em rất áp lực, tâm tình không tốt, nhưng có nhiều cảm xúc tiêu cữ hơn nữa cũng không thể để nó biến thành một viên thuốc độc vào cơ thể em, nếu như nó đã bén rể, anh sẽ không ngại vì chưng chính tay anh nhổ bỏ." Mộ Thiên Sơ ngừng lại một chút rồi nói nhấn nhá từng chữ một, "Em có thể hận anh."