TOP 37 Truyện ngắn về thầy cô ngày 20/11 là những mẩu chuyện hay, ý nghĩa giúp những em hiểu rõ hơn về tình thầy trò, về đầy đủ công lao to mập của thầy cô vào sự nghiệp trồng người. Nhờ vào đó, sẽ có thêm nhiều phát minh mới mang đến tờ báo tường 20/11 của lớp mình.

Bạn đang xem: Tổng hợp truyện ngắn về thầy cô giáo hay và ý nghĩa

Thầy cô như fan cha, người bà bầu thứ hai, đang không quản khó khăn khăn, vất vả dạy dỗ dỗ chúng ta nên người. Với 37 truyện ngắn 20/11 chủ đề Người bà mẹ thứ hai, Chút kỉ niệm về thầy, người thầy quánh biệt, hàm ân thầy cô... Sẽ giúp đỡ các em rất đôi khi viết báo tường 20/11.


Truyện ngắn đăng báo tường ngày 20/11

Những truyện ngắn về thầy cô 20/11 cảm độngTruyện cười cợt ngắn

Truyện ngắn về thầy cô đăng báo tường 20/11

Khi còn là một cậu học sinh, bố mẹ luôn ước ao tôi bắt buộc theo những ngành khoa học tuy vậy tôi ao ước theo học tập ngành thương mại. Hóa học luôn là môn học tôi yếu nhất. Tôi chẳng thể nhớ tên của các chất hóa học. Cùng rồi sau một vài bài bác kiểm tra bên trên lớp bị điểm 0, cô giáo call tôi lên văn phòng công sở của cô cùng đưa cho tôi một bài bác thơ viết tên các chất hóa học trong bảng tuần hoàn. Lúc này khi đã cứng cáp nhưng tôi vẫn ghi nhớ mãi khoảng thời gian ngắn đó, sự thành công xuất sắc ngày lúc này luôn tất cả hình nhẵn của cô.

Những truyện ngắn về thầy cô 20/11 cảm động

Dù thầy chưa hẳn là cha

Hồi đó tôi chỉ cần cậu bé nhỏ 6 tuổi sống cùng cha mẹ ở Los Angeles. Phụ vương tôi là thầy giáo, ông dạy dỗ môn văn tại một trường trung học.

Một buổi chiều thân phụ trở về, khía cạnh đầy phiền muộn. Ngồi vào trong bàn nạp năng lượng ông chẳng nói đem một câu, bà mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xẩy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David sống lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường… hồi xưa nó là một trong những đứa ngoan, lý do nay lại đổ đốn như vậy…”.

Ghen tị vì bị fan khác chia sẻ tình cảm nên tôi vẫn thốt ra một câu mà hiện giờ nhớ lại tôi vẫn còn đó hổ thẹn: “Anh ấy đâu chỉ có là bé của bố mà tía rầu rĩ thế?”. Ông tảo sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con ko được nói như vậy… ba thấy bất lực do không làm giỏi vai trò của mình, đông đảo điều xuất sắc lành từ chữ nghĩa văn chương ba truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng…”.

Rồi giọng ông trầm xuống như từ bỏ nói với phiên bản thân: “David không còn mẹ, tía nó thao tác ở quốc tế nên thỉnh thoảng bắt đầu ghé thăm con, nó thiếu hụt tình thương… trong năm này là năm học tập cuối, không một ai bảo lãnh, nó nguy mất…”. Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy ông đã từng đi rồi. Người mẹ bảo: “Bố đến đồn cảnh sát”.

Em cảm ơn các thầy cô - người dạy dỗ con

Vậy là hai năm học cung cấp ba, thời đẹp tuyệt vời nhất của một đời bạn đang dần trôi đi trong lặng lẽ, tư mùa vẫn trôi, đời fan vẫn đang hoạt động đua với thời gian. Thời hạn đang trôi chậm lại ư? Nào đâu phải chỉ vậy, thời hạn vẫn thế, vẫn trôi trong vô hình và rồi để mặc lại đây trong lòng con biết bao cảm xúc nồng nàn. Mặc trên mình màu áo trắng học sinh đã mười 1 năm rồi, cái hình hình ảnh đó đang trở bắt buộc quá thân quen thuộc, riêng chỉ có tâm trạng con tín đồ là trở đề nghị khác lạ. Mười một năm học, các thầy cô đã vướng lại trong con những kỷ niệm sâu sắc, vào đó tuyệt hảo tốt rất đẹp nhất đó là người thầy, bạn cô kính quí của con.


Lời đầu tiên được cho phép con được gọi thầy, cô là thân phụ mẹ!

“Ngày ngày cắp sách mang lại trườngCơm cha áo bà mẹ tình yêu đương cô thầy!”

Khi bé được ra đời trên cuộc sống này, phụ huynh cho nhỏ hình hài và đông đảo dòng sữa đuối lành, nuôi con khôn lớn. Thời gian trôi dần theo năm tháng, nhỏ đã phệ lên bên dưới vòng tay bảo hộ của phụ vương mẹ. Một ngày đầy đủ lớn, cuộc đời con xẻ rẽ sang trọng một tuyến phố khác đó chính là con đường tri thức. Ở đó, con đã chạm mặt người cha, người bà mẹ thứ hai của chính bản thân mình trên ngưỡng cửa ngõ cuộc đời. Mặc dù thầy, cô cấm đoán con phần đông dòng sữa ngọt ngào, một hình hài xinh tươi mà đã dạy con bằng nguồn tri thức vô bờ. Bé còn lưu giữ ngày đầu mới bước vào ngôi trường, đa số thứ thực thụ quá xa lạ, đồng đội mới, thầy cô mới, ngôi trường lớp mới, chỉ từng ấy thôi cũng đủ làm cho con ngạc nhiên và thu bản thân lại khỏi tập thể. Cầm nhưng, từ lúc thầy, cô phi vào lớp, chú ý dáng đi, từng đường nét chữ được viết nắn nót bên trên bảng, ánh nhìn trìu mến và thú vui hiền dịu của cô ấy làm nhỏ cảm nhận được từng hơi nóng tình thương, lòng tâm huyết của thầy, cô với học tập sinh.

Khi đi học, con học văn cũng bình thường lắm, không tồn tại gì nổi tiếng so với chúng ta trong lớp, mà lại được thầy, cô khuyên bảo và dạy bảo nên bé đã văn minh hơn khôn cùng nhiều. Lớp học tập thì đông học tập sinh, nhưng mà trong quá trình giảng dạy, thầy, cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong con niềm say mê so với văn học. Đối cùng với con, thầy, cô luôn là bạn cha, người bà mẹ vĩ đại, giúp chúng con giao lưu và học hỏi được không ít thứ, hiểu được nhiều đạo lý trong cuộc sống. Công ơn trời biển cả ấy bé sẽ không khi nào có thể quên được, dẫu bao gồm đi không còn chiều của cuộc sống đời thường thì bé vẫn chưa đi không còn lời cô dạy.

Ai đó đã có lần nói rằng: “Tuổi học trò tương tự như những bạn thợ xây đề nghị móng cho tòa nhà”. Con tương tự như bao đứa trẻ con vô tư đùa nghịch để thỉnh thoảng làm vỡ các viên gạch của cuộc sống mình. Bé đâu biết rằng phía sau sống lưng mình là bóng dáng của thầy, cô hao nhỏ theo năm tháng ước ao mỏi từng bước cứng cáp để cho khi nhận ra thì bất chợt bâng khuâng, nuối tiếc nuối. Nhỏ còn nhớ những lời căn dặn, các chiếc vỗ vai tuyệt cả phần nhiều lời dăn ăn hiếp nghiêm khắc của thầy, cô mọi khi con mắc lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt, con thấy người có nhiều buồn phiền và lo lắng nhưng ko trách mắng con. Mỗi lần như vậy, nhỏ cảm thấy ân hận và từ bỏ trách phiên bản thân vẫn phụ lòng của thầy, cô, bỗng dưng nhớ lại đều hình ảnh cười nói mặn mà trân tình giữa thầy với trò, lưu giữ lại phần nhiều kỷ niệm đầy ắp giờ đồng hồ cười, con lại cảm giác tim mình thắt nghẹn lại không nói lên lời khi làm bạn buồn. Trải qua đầy đủ lần như vậy, kiến thức và kỹ năng sống của con lúc này không dứt được hoàn thiện.


Đã có lúc con cảm giác thật mệt mỏi, vấp vấp ngã khi chạm mặt phải nhiều gian nan, thách thức chông chênh, tuy nhiên giờ con không sợ nữa rồi, bé sẽ tự vực lên ở nơi mình vấp bửa và đang tự lau nước mắt nếu có thất bại. Con sẽ để thầy, cô thấy được người học trò của chính mình thực sự trẻ trung và tràn trề sức khỏe và bạn dạng lĩnh.

Nắng vẫn hồng trên cây xanh sớm mai. Mây vẫn cất cánh sau những con giông bão. Thời gian vẫn thanh thanh trôi đi vào vô hình. Chỉ có công ơn của thầy cô là không bao giờ đếm được. Cô đã chấp cánh cho bao gắng hệ học viên vào đời.

Con thật như ý vì trở thành là một trong số bạn được cô chuẩn bị cho một hành trang tri thức để lái nhỏ tàu vũ trụ bay vào cuộc sống, thoải mái vẫy vùng, từ bỏ do đưa ra quyết định cho tương lai. Tuy vậy thầy, cô không tồn tại vòng thánh, không có cánh như thiên thần, tuy nhiên trong mắt nhỏ người luôn luôn là “tiên” mang đến cho trung khu hồn bé bao phép màu kỳ diệu, khơi dậy trong bé tình yêu cuộc sống, mở lòng đón cuộc sống thường ngày tươi đẹp. Một đợt nữa, nhỏ xin cảm ơn người cha, người người mẹ thứ hai tuyệt đối của con!

Có một người thầy dạy tôi như thế

Trò yêu Thầy bởi vì những bài học mà Thầy đang truyền tải trong mỗi giờ học. Qua hầu như áng văn, hầu như vần thơ, thầy đã mang đến trò biết đọc đời, hiểu người, hiểu chính mình với biết sống đẹp nhất hơn. Giọng Thầy ấm áp, nồng đượm, giải pháp giảng bài bác rất duyên của thầy đã khiến cho mỗi tiếng văn chợt trở đề nghị thú vị hơn. Toàn bộ các trò dường như bị lôi cuốn, hút mình vào bể kỹ năng vô tận của Thầy. Trò thực sự thích thú Thầy và mong mỏi sao mình có thể lĩnh hội, đón nhận hết đông đảo gì nhưng Thầy đang truyền đạt.

Trò yêu Thầy do những tính giải pháp rất đặc trưng của Thầy. Các bạn ai cũng bảo: “Thầy mình cực kỳ thích khoe”. Thầy khoe những lắm, nhưng trò nhớ tốt nhất là thầy giỏi khoe về đa số chị học trò cũ của Thầy vừa xinh, vừa giỏi, lại khôn xiết thành đạt. Ban sơ trò luôn tức giận và thấy sao Thầy kiêu thế. Rồi trò bỗng dưng nhận ra, vào lời khoe đó ẩn chứa biết bao niềm vui, niềm tự hào về những thành quả đó mà Thầy đang vun đắp. Và trò biết rằng, Thầy ao ước chính lời khoe đó sẽ trở thành nguồn cồn lực thôi thúc những trò thay gắng.

Trò yêu thương thầy vày vóc dáng mang đầy chất nghệ sỹ của Thầy. Những chị khóa trước của thầy vẫn bảo Thầy rất có duyên, trò cũng thấy thế. Đến hiện thời trò vẫn không bao giờ quên được ngày thứ nhất thầy lao vào lớp với mái tóc tương đối dài, bên trên đầu team một dòng mũ nồi, trông thầy thật nghệ sỹ. Và cả cặp kính thầy vẫn thường có theo nữa. Trò ưng ý được chú ý Thầy treo cặp kích kia ngồi đọc sách, ánh mắt của thầy xa xôi và đăm chiêu đến nặng nề tả. Có lẽ rằng hình hình ảnh ấy của Thầy đang mãi đậm in với tươi nguyên trong ký kết ức của trò.

Xem thêm:

Người Thầy đặc biệt

10 tuổi, lần thứ nhất tiên cửa hàng chúng tôi được học tiếng Anh, nhưng chưa hẳn học nghỉ ngơi trường mà bắt buộc đạp xe hơn 3km sang đơn vị thầy giáo ở làng mặt để học. Trong tòa nhà cấp 4 nhỏ dại bên bờ đê lộng gió, một thầy giáo và 4 học tập trò ríu rít cùng với những bài học kinh nghiệm tiếng anh vỡ lẽ lòng. Mỗi buổi học tập thêm giờ Anh khi ấy chỉ bao gồm 500 đồng, từ thời điểm cách đó 12 năm về trước. Khi ấy bốn đứa cửa hàng chúng tôi chỉ biết học, không quan tâm 500 đồng là đắt hay thấp cho một buổi học giờ đồng hồ Anh vỡ lẽ lòng. Thầy là một người thầy đặc biệt cùng lớp học đặc biệt quan trọng và 1 căn nhà cũng đặc biệt. Nơi ở chỉ tất cả một gian thấp bé bỏng được xây hoàn toàn bằng xi măng. Đến những cái bàn và nệm ngủ cũng khá được làm từ xi măng. Từ bỏ xa, căn nhà trông như 1 chuồng chim người yêu câu bám dính trên bờ đập. Thầy viết trên một tấm biển đen nhỏ tuổi treo bên trên tường, trò ngồi bàn xếp, khoanh chân trên tấm phản nghịch xây bằng xi măng. Những câu hello, goodbye… thầy vừa dạy dỗ viết vừa dạy dỗ đọc. Thầy đứng luân phiên ngang khuôn mặt, mồm mở rộng, lưỡi hoạt động thật đủng đỉnh để chúng tôi tập hiểu theo mang đến đúng.


Tôi nhớ còn nhớ mẩu chuyện thầy nói về một nước Nga xa xôi, khu vực mà thầy đã từng có lần theo học, nơi tất cả một thiếu nữ thầy sẽ yêu và đã rời xa. Thầy đề cập cho chúng tôi nghe về 1 thời trai trẻ những ước mơ địa điểm xứ tuyết… Trong mẩu chuyện đó tất cả cái nào đấy đã đổ vỡ, đã biệt li và tiếng thầy sinh sống đây, trước mặt chúng tôi…Thầy sống lầm lũi với hơi lập dị trong mắt fan làng. Đuôi mắt các nếp nhăn của thầy hay nheo lại, nhìn về nơi nào đó xa thẳm. Thầy có niềm vui thật lạ, trước mặt cửa hàng chúng tôi thì vô cùng ấm áp, xoay đi là ngay nhanh chóng nhếch lên khó hiểu khiến tôi thấy tốt hay còn chỉ thích quan sát thầy cười.

Cũng như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, để rớ tôm (vó tôm) để sở hữu tiền trang trải mang đến cuộc sống. Triền đập thoai thoải thầy đặt bao nhiêu là rớ. Tép cất được, thầy vừa ăn, vừa bán, bé nào nhỉnh hơn thầy bỏ vô cái bể cũng khá được xây bằng xi măng để nuôi cho lớn.Mỗi ngày tới học, chúng tôi hay vào bể tôm của thầy chơi, bổ nước khiến cho những bé tôm nhảy đầm lên loạn xạ. Lúc đó thầy liền nôn nóng la bọn chúng tôi. Nhưng cái nôn nả của thầy trông rất hiền đức nên không làm chúng tôi sợ và như thế ngày như thế nào trò nghịch dở hơi đó cũng được lặp lại.

Thầy nói, có chúng tôi tới học tập thầy cảm xúc rất vui. Thầy say sưa nói với cửa hàng chúng tôi thứ nước ngoài ngữ mà 1 thời thầy say mê. Gồm chúng tôi, thầy bận bịu hơn vì yêu cầu lo ngăn các trò nghịch dại, lo cho công ty chúng tôi học sao cho giỏi.Khi không còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua bên thầy, vẫn chiếc dáng cao nhỏ ấy, đặt hầu như rớ tép dọc triền đập, bước tiến liêu xiêu. Hai ba lần tôi đi qua, vẫn yên trọng điểm khi chiếc dáng chếnh choáng ấy đi dọc bờ sóng ì ập vỗ. Rồi kí ức tương tự như những bé sóng, va đập vẻ bên ngoài gì mà lại tôi không hề nhớ từ lúc nào, tôi không hề thấy dáng tín đồ thầy ấy nữa. Hôm nay, như bao đứa học tập trò vô chổ chính giữa khác của thầy, tôi lại ngồi nói về đông đảo kỉ niệm ngày xa xôi ấy. Tôi nhớ bóng thầy lúc thả những con tép nhỉnh rộng vào trong dòng bể xi măng và hy vọng chúng lớn, khi ấy trông thầy như cô Tấm sẽ nuôi nhỏ cá bống để hóng phép màu. Tôi luôn mong thầy đã đi được khỏi tòa nhà ấy, ngôi xã ấy, đi mang đến xứ sở của riêng thầy. Nơi có khá nhiều ước mơ hơn, biết đâu phép thuật tôm, cá sẽ đến thầy chạm mặt lại người con gái thầy đã yêu. Tôi luôn luôn mong điều ấy vì tôi biết gương mặt ấy, thú vui ấy, ngoài ra không trực thuộc về vị trí này, không nên ở lại nơi này.

Ông giáo và tách cafe

Một đội sinh viên giờ sẽ thành đạt trong quá trình cùng nhau về viếng thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện gấp rút được đưa sang những vấn đề trong cuộc sống thường ngày và công việc…Muốn mời phần lớn học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào phòng bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng một trong những chiếc cốc khác nhau: cái bởi sứ, cái bằng nhựa, cái bởi thuỷ tinh, cái bởi pha lê, một số trong những trông rất đơn giản, số dị kì có vẻ mắc tiền, vài mẫu được chế tác rất tinh xảo…

Khi tất cả mọi người đều đã vắt cốc cà phê trong tay, ông giáo dìu dịu lên tiếng: “Không biết những trò có để ý không, nhưng những cái cốc nhìn xin xắn đẽ, đắt tiền luôn luôn được tuyển lựa trước, để lại những cái trông dễ dàng và đơn giản và rẻ tiền.

Mặc mặc dù rất dễ dàng và dễ hiểu khi các trò mong muốn điều tốt đẹp nhất cho bạn dạng thân nhưng đó cũng là mối cung cấp gốc, tại sao của mọi vụ việc căng thẳng của những trò.Một điều chắc chắn rằng rằng loại cốc chưa hẳn là trang bị quyết định quality của cà phê đựng bên trong. Một vài trường hợp, nó chỉ dễ dàng và đơn giản là loại vỏ đắt tiền hơn và một trong những khác thậm chí là che giấu loại mà nó đang cất đựng.

Điều những trò thực sự mong là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn loại cốc tốt nhất. Tiếp nối các trò mới để mắt đến những chiếc cốc khác.

Cũng như vậy, cuộc sống thường ngày của chúng ta là cà phê, công việc, tài lộc và địa chỉ xã hội là những cái cốc. Bọn chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và nhiều loại cốc nhưng trò bao gồm không có tác dụng nên cũng như không biến đổi cuộc đời nhưng mà trò sẽ sống…”.

Đôi khi, bọn họ chỉ xem xét cốc mà lại quên trải nghiệm thứ coffe ông trời vẫn ban tặng ngay cho chúng ta. Người niềm hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến hóa những trang bị mình đang xuất hiện thành thứ xuất sắc nhất.

Xin Lỗi Thầy

Cuối thu, tiết trời lạnh lẽo dần. Những chiếc lá sau cùng cũng trôi theo gió. Khung trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên đông đảo làn sóng trắng. Cảnh vật tĩnh lặng lắm! Màn sương tàn nhẫn nhỏ dại thêm vài giọt trắng xóa, mờ ảo lên sự cô đơn đang nảy nở trong tim tôi.

Người ta thường bảo nhau là mưa buồn. Mà lại tôi lại nghĩ, giây lát này còn hơn thế nữa! mỗi lúc như vậy, đôi mắt tôi lại vô thức mà quan sát theo bao kỉ niệm thời thơ ấu, bao kỉ niệm thời cắp sách cho trường! trong số đó, có một mẩu chuyện mà tôi ghi nhớ nhất. Đó là một lần, tôi đang khiến cho tất cả những người mà tôi kính trọng, thất vọng!... Hồi đó, có lẽ là vào lớp 5. Lúc ấy, tôi học toán xuất sắc lắm! Kì soát sổ nào, bé 10 luôn bị tay tôi rứa chắc.Thầy toán cưng tôi nhất. Tôi đều thích toán! chưa bao giờ có liên quan gì về yếu hèn tố dt không, xuất xắc là tôi chỉ đối kháng thuần thích dòng số điểm tròn xoay kia!


Dù sao, tất cả đều chỉ cần những cân nhắc ban đầu! Tôi dần mất đi cái cảm giác yêu thích. Bài tập ngày dần làm tôi ngán nản. Ngoài thời gian ở trường, bố mẹ tôi vẫn ngốn mang đến tôi mặt hàng tấn thứ! nhiều đến nỗi, song lúc, tôi nghĩ là đầu mình sắp đến sửa nổ tung, như một quả bom hứa hẹn giờ! Rồi cho tới một đêm, hôm ấy là nhà nhật. Khi bao đứa trẻ không giống đang tận hưởng cái niềm vui ngày nghỉ, thì tôi lại đang tiếp tục làm cái quá trình thường ngày: cả núi bài xích tập. Hàng giờ đồng hồ, tôi cứ suy nghĩ, cứ viết, tái diễn theo một trình tự, và vận động như một cỗ máy! chấm dứt bài tập của phụ huynh cho, óc tôi sẽ mệt lả, chỉ với bài tập ngơi nghỉ trường. Giở cuốn sách giáo khoa ra, chẳng gọi nổi, tôi nhìn thì cứ nhìn, nhưng xem xét thì không! cân nhắc của tôi như vừa bắt đầu phá vỡ chiếc xiềng xích của nó, chạy lung tung, rồi nấp đi đâu mất! Tôi mệt mỏi lắm rồi! đột nhiên, vào đầu tôi lại nảy ra một ý, mà lại trước giờ trước đó chưa từng xuất hiện: "Nhất thiết yêu cầu làm sao? chắc hẳn gì thầy sẽ kiểm tra!". Rồi như một làm phản xạ, ngay lập tức lập tức, một ý nghĩ khác chống đối lại: "Nhỡ đâu thầy kiểm thì sao?", "Lớp đa số người như thế, chẳng nhẽ lại trúng mình?", "Sao lại không"....Tất cả cứ rối tung lên! Tôi hậm hực hét lên một tiếng, trong khi thậm chí tôi cũng không biết tôi vừa làm gì! Tôi gồm đủ thông minh nhằm biết mặt nào là đúng. Thế là tôi lại làm bài xích tiếp. Cơ mà cũng chỉ được một lát, sự căng thẳng mệt mỏi lại thống trị khung người tôi! Tay tôi bắt đầu viết nguếch ngoác một biện pháp thiếu từ bỏ chủ! Tôi bạo phổi tay quẳng cây viết đi. Ngã người ra sau, tôi chú ý lên đồng hồ, đã khuya rồi. Mắt tôi như bị rút hết sức lực, đổ sụp xuống. "Muốn ra sao thì ra!"

Cuối thuộc thì tôi đã và đang đầu hàng! Tôi hối hả gấp tập vở lại, rồi cuộn quanh tròn trong chăn. Giữa sự ấm cúng và cái thú vị của giấc ngủ, tôi bất giác lo lắng. Nhưng mà chỉ trong khoảnh khắc, vớ cả đã bị vùi lấp... Sáng sủa hôm sau, tôi dậy trễ. Tôi nhanh lẹ nhét vài ba miếng bánh điểm tâm rồi đi học. Cho tới lớp, tôi run người! Tay với trán tôi đẫm mồ hôi. Loại cảm giác lo lắng lại tảo trở lại! Tôi thở từng nhịp một như nỗ lực lắm. Có anh bạn quay lịch sự bảo tôi chỉ nó làm bài. Tôi bảo nó đề nghị tự mình làm cho thì xuất sắc hơn. Nếu như là mọi ngày thì tôi để giúp nó, nhưng mà hôm nay, ngay cả cái đề tôi còn chưa đọc qua! Sau điểm danh, thầy bắt đầu sửa bài bác tập. Tim tôi đập thình thịch theo từng mi-li-mét mà lại ngón tay thầy dò trên list lớp. Dẫu vậy bề ngoài, tôi cũng cười cười nói nói, tựa hồ như tự yên tâm mình và đậy giấu đi loại nỗi sợ hãi hãi, cùng tiếng tim đập! Rồi thầy giới hạn lại, ngẩng phương diện lên cùng nhìn chằm chằm vào tôi. Thầy nở một nụ cười, và điều này khiến tôi lạnh lẽo sống lưng: "Em lên làm bài xích đi!".

Những lời đó như giúp tôi phá vỡ lẽ đi dòng nỗi lúng túng bâng quơ cũ, nhưng đem lại một nỗi sợ hãi thật sự. Tôi thủng thẳng đứng dậy. Tôi thú thừa nhận với thầy vớ cả, trong giờ nấc. Tôi đứng mà lại cứ cúi gằm mặt xuống, làm cho mái tóc bịt đi đôi mắt cay xè của mình, tôi không đủ can đảm nhìn mặt thầy! nhị tay tôi cứ bám chặt vào nhau. Tôi nhìn thấy một giọt nước rơi xuống quyển vở, rồi 2, rồi 3 và một bàn tay vẫn chai sạn, dìu dịu nhấc quyển vở của tớ lên. Tôi dấm dúi ngẩng mặt nhìn, tôi thấy thầy! Thầy trông không giống lắm! Khuôn mặt thầy không nhằm lộ bất kể một xúc cảm nào cả. Nhưng tôi hiểu được: thầy đang rất buồn! Rồi thầy để quyển vở xuống, quay trở lại bục giảng. Thầy lấy bút chì với viết gì đó. Tôi đoán vững chắc đó là nhỏ không thứ nhất của tôi! trong cả tiết, tôi vẫn tiếp tục cúi mặt!...

Tiếng chuông reo lên, các bạn khác ùa thoát khỏi lớp như đàn ong đổ vỡ tổ. Riêng tôi, tôi vẫn tiếp tục ngồi đấy, vẫn cứ lặng thinh. Tôi hối hận lắm! Tôi vừa khóc, vừa kéo quyển vở lại, xong xuôi nốt đống bài bác tập ghét bỏ này. Giá chỉ như tôi chớ quá chây lười, giá như tôi sẽ làm bài bác tập thì tôi đã không khiến cho thầy thất vọng! Cái cảm xúc khi làm cho tất cả những người mà mình kính trọng, bạn đặt cả tinh thần vào mình, là cái cảm hứng hết mức độ tồi tệ! Tôi mong cho Trái Đất xong quay, tôi cầu cho thời gian xong chảy, tôi mong cho hai con mắt trở nên mù lòa, nhằm tôi chưa hẳn nhìn thấy vẻ bi lụy trên khuôn khía cạnh thầy nữa! Tôi ngửa phương diện lên, khiến cho hai mặt hàng nước đôi mắt chảy xuống song bàn tay, để chúng xóa sạch cái tội lỗi... Bỗng, có 1 bàn tay gửi lên, lau nước mắt đến tôi, 1 bàn tay chai sạn! Tôi biết một người dân có bàn tay như thế, thầy! Thầy đang ngồi chúng tôi từ thời điểm nào. Tôi nghẹn ngào mà lại nói nhu cầu lỗi, và tôi lại một đợt tiếp nhữa cúi mặt. Tuy nhiên rồi, bàn tay thầy đã nâng khuôn mặt của mình lên, làm cho tôi chú ý vào hai con mắt thầy."Thế em đã làm xong xuôi bài tập chưa?", thầy hỏi. Tôi không trả lời, chỉ biết lẳng im gật đầu. Thầy nhoẻn miệng cười, một nụ cười khiến lòng tôi nóng áp, như một phương pháp nói khác của từ bỏ "tốt lắm!". Thầy rước một cây cây bút bi cùng cuốn sổ điểm ra. Tôi đang suýt nữa ngất xỉu xỉu vì hạnh phúc khi nhìn thấy một bé mười viết bằng bút chì, ngay chỗ tên tôi. Thầy dùng bút bi đỏ lại con mười ấy, nắn nót. Trong cả khi tôi khiến cho thầy thất vọng, thầy vẫn luôn luôn đặt tinh thần vào tôi!...

Cũng đã là 1 trong khoảng thời gian lâu lắm rồi! Nhưng toàn bộ vẫn cứ theo tôi mãi. Đó là 1 trong những bài học giành riêng cho tôi, một bài học kinh nghiệm rất ý nghĩa. Tôi còn nhớ rõ bàn tay của thầy, nụ cười của thầy, cùng cả nhỏ mười bằng bút chì tê nữa! Hãy cố gắng đừng làm cho tất cả những người khác thất vọng. Giả dụ không, nhân loại chỉ là 1 trong những nấm mồ!...

Biết ơn thầy cô

“Không thầy đố mày làm nên”, một triết lí dân gian đã có nhân dân việt nam lưu truyền tự bao đời nay. Điều này cho họ thấy bạn thầy tất cả vai trò to lớn lớn đối với con con đường học vấn của mỗi học tập trò và cũng là lời nhắn nhủ, khuyên răn chúng ta phải ghi nhớ ơn thầy cô.